Chương 64: Chạy trốn khỏi sự thật tàn nhẫn. Chương trước Chương tiếp. _ Cộc Cộc! Tiếng gõ cửa vang lên khiến cho Giai Kỳ giật mình. Bàn tay cô đặt trên khuôn ngực nam tính mạnh mẽ kia khẽ đẩy ra…nhưng cô lại không dám đẩy mạnh, sợ làm hắn đau, thành ra gương mặt Cũng đừng yêu! Được không? _ Yên nào! Em của anh! Đừng khóc nữa…yên nào! Lôi Triệt không nói gì an ủi, mà hắn chỉ vỗ về cô, vỗ về tiếng khóc đứt đoạn của cô…Giai Kỳ gục đầu trên vai hắn, hoảng loạn và đau khổ nấc nghẹn lên… _ Lôi Triệt….em xin anh! Thể loại: Ngôn Tình, Sắc, Tổng Tài. Nguồn: Noveltoon. Trạng thái: Full. Đánh giá: 7.7/10 từ 32 lượt. Giới thiệu. Đóa hồng xinh đẹp Giai Kỳ là một đại mỹ nhân với thân hình lả lướt, uyển chuyển, dung mạo khuynh nước khuynh thành, còn mang vẻ đẹp gợi cảm, vũ mị. Nhờ Tổng Tài Tàn Khốc Đoạt Ái FULL , chương 68 của tác giả Thư Thư Kỳ cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại sstruyen.vn. Tổng Tài Tàn Khốc Đoạt Ái FULL , chương 79 của tác giả Thư Thư Kỳ cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại sstruyen.vn. Vay Tiền Nhanh Ggads. Ngôn Tình Nguồn Noveltoon 6,150 Hoàn Thành 202815 05/06/2023 Bạn đang đọc truyện Tổng Tài Tàn Khốc Dưỡng Yêu của tác giả Thư Thư mẹ cô mất khi cô mới chỉ là một đứa trẻ sơ sinh, được gia đình khác đón về nuôi nấng, chăm sóc yêu thương như con trước sinh nhật 5 tuổi, tai họa ập đến. Gia đình cha nuôi bị họa sát thân. Cô khi đó trốn dưới gầm giường, sợ tới mức ngất khi tỉnh lại, cô mới nhận ra mình đang ở trong bệnh viện, màu trắng đến lóa mắt....Lại một lần nữa cô lại trở thành cô nhi!Đến năm 6 tuổi, khi đang ngồi trong giáo đường tại cô nhi viện thì đột nhiên một bóng người xuất hiện bên Từ giờ ta sẽ là cha nuôi của con !Hắn đã nói như thế, giọng nói lạnh nhạt, không chút cảm rồi, đến khi cô phá kén hóa bướm, người cha nuôi đó lại nhẫn tâm cưỡng đoạt Người phụ nữ như cô! Vĩnh viễn phải chịu đựng đau khổ! Muốn rời xa ta....chỉ có chết!Người cha nuôi trên danh nghĩa như ác ma đáng sợ, triền miên trói buộc âm thầm hàng đêm....Liệu cuộc đời nghiệt ngã của cô sẽ ra sao?Nếu yêu thích thể loại ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Thanh Âm Dịu Dàng hoặc Sau Khi Ly Hôn Với Nhân Vật Phản Diện Bên trong biệt thự xa hoa tráng lệ, dùng hai tông màu trắng đen chủ đạo. Mọi thứ dưới ánh đèn như được dát bạc, phát sáng lấp nhà trạm khắc tinh tế như những tác phẩm của Michelangelo, chiếc đèn trùm to lớn sang trọng bằng bạc khảm pha lê đá màu rủ xuống lung linh; tường được treo những bức bích họa nổi tiếng đóng khung vàng, sàn nhà lát đá cẩm thạch, từng dải đen trắng song song đan thang dẫn lên tầng trên được bố trí hai bên tạo thành một đường vòng cung đẹp mắt, trắng toát trải thảm đen, trạm trổ hoa văn hình những dây hoa hồng leo bằng đồng đen tinh tế tuyệt sâu bên trong là phòng cách, được ngăn cách với tiền sảnh bằng một tấm thảm ba tư đen trắng to lớn, đặt một bình hoa hồng trắng cao hơn cả Thiên Ân, ghế chờ đặt ở hai bên tường bọc nệm trắng thành đen tinh tế. Phòng khách sang trọng cầu kì với chiếc bàn đặt sát bức tường ngoài cùng, những chiếc ghế bành, những bộ ly tách đủ loại, một chiếc lò sưởi sang trọng lát đá chạm khắc cầu kì....Khung cảnh xa hoa đến mức không thực trước mắt Thiên Thiên Ân! Phòng của con trên này!Quản gia Phương Dung cười với Thiên Ân. Cô bé ngỡ ngàng nhìn bà như không tin được vào tai phòng riêng ư?_ Đồ đạc của con đã được mang lên phòng. Ta dẫn con lên!Quản gia Phương Dung dịu dàng nói, nhưng lại nghe thấy tiếng của Tề Yến Thanh vang Bác xuống chuẩn bị đồ ăn tối. Ta sẽ đưa tiểu thư lên lầu!_ Dạ! Tề tổng!Quản gia Phương Dung lập tức nghe phân phó, mỉm cười với Thiên Ân và quay người rời Cậu theo ta!Tề Yến Thanh không nhìn Kính Hàm, lãnh đạm nói, rồi tiến đến phía Thiên Ân. Cô bé dùng đôi mắt to tròn ngơ ngác nhìn hắn, lại trong nét mặt anh tuấn đến áp bức kia dường như đang có thâm sâu, bên tai nghe tiếng hắn mê đắm dụ Ta đưa con lên phòng!Rồi cánh tay hắn lại một lần nữa ôm lấy cô bé, bế bổng lên. Thiên Ân cho dù là lần thứ hai được hắn bế, nhưng động tác dứt khoát mạnh mẽ có chút bá đạo này của hắn cô bé nhất thời vẫn chưa thể quen ngay được. Bàn tay nhỏ bé vẫn như cũ chống lên bả vai hắn, như muốn tạo một khoảng cách với mùi hương gỗ nồng thơm Yến Thanh sải những bước dài lên cầu thang, trong tay ẵm một đứa trẻ 6 tuổi mà dường như chẳng có chút áp lực nào của sức nặng lên hắn. Hô hấp bình ổn, dáng người cao ngạo, nhịp tim chậm rãi….Thiên Ân thật sự nể phục sức mạnh của cha nuôi, cho dù cô bé nhỏ nhắn, nhưng việc cha nuôi không cảm thấy bất kì áp lực nào thật khiến cho Thiên Ân thật khâm bé đâu biết rằng, từ nhỏ Tề Yến Thanh đã luyện võ công, hắn tinh thông Triệt quyền đạo, Karate, sức mạnh phi phàm, nội lực thâm hậu. Không nói là cô bé nhỏ như cô, nếu đổi lại phải là bế một người đàn ông trưởng thành mạnh mẽ như Kính Hàm chăng nữa, đối với hắn cũng chỉ là chuyện rót nước vào bình!Hắn thuận tiện bế cô lên tầng hai, Kính Hàm theo ngay phía sau. Thảm nhung đen được trải khắp hành lang, chỗ nào cũng thấy đặt một bình hoa rất lớn. Phòng cô bé nằm ở phía tay trái, ngay đầu Hàm cung kính lấy tay vặn nắm cửa bằng vàng xa hoa, đẩy cửa mở Ân thật sự không khỏi cảm thán!Một căn phòng rộng – rộng gấp 3 lần căn phòng chung của cô tại Cô nhi viện. Nền đá xa hoa, chạm khắc diễm lệ. Một chiếc cửa sổ bằng kính khung gỗ sồi sơn đen to lớn choán gần hết căn phòng, rèm nhung tinh tế. Từ đây cô bé có thể nhìn thẳng xuống thảm hoa trà trong sân trước. Một chiếc giường rộng lớn đến 6 đứa trẻ cũng có thể nằm vừa, chăn đệm trắng tinh, làm bằng gỗ trắng thơm ngát, một chiếc thảm lông mềm mại ngay phía dưới, bên trên là chiếc ghế nhỏ để cô bước lên thuận tiện, một tủ quần áo lớn đến đáng sợ, một bình hoa hồng trắng bên cửa sổ, những chiếc ghế trắng tinh êm ái, một chiếc bàn nhỏ nhắn bằng đá và kính, một tủ sách cao đến tận trần, bên cạnh là một chiếc máy phát dùng đĩa than, cánh cửa gỗ ngắn cách với phòng tắm.....Nơi này.....sẽ là phòng riêng của mình sao?Mơ!Chắc hẳn đây là một giấc mơ!Thiên Ân bị vẻ phong phú của thế giới riêng dành cho mình làm choáng váng, nhất thời không để ý việc cha nuôi đã bế cô vào bên trong từ bao giờ. Kính Hàm cung kính đứng ngoài cửa. Phòng của tiểu thư không phải là nơi anh có thể tùy tiện bước vào!Bấy giờ cô bé mới nhận ra chiếc vali của cô đã được đặt ngay ngắn trên giường, phía dưới lót một chiếc khăn trắng rất rộng, cũng nhận ra cha nuôi đã từ từ đặt cô bé xuống Ân nhìn cha nuôi cao lớn tuấn mĩ bên cạnh, lúc này thật giống như một vị quý tộc giàu có trong điền trang của mình, cao cao tại thượng nhìn Nơi này....thực sự sau này sẽ là phòng của con sao?_ Nếu con không thích ta sẽ làm lại theo ý của con!Tề Yến Thanh nói một cách đơn giản, giống như việc bỏ đi tất cả những thứ xa hoa kia đối với hắn giống như phủi bụi trên Không không! Con rất thích! Con chỉ là...không dám tin!Thiên Ân không ngờ hắn sẽ nói như vậy, vội vã giải thích, đôi má cô bé vì khẩn trương mà đỏ ửng rất dễ mà....câu nói đó....quả thật mang qua nhiều cưng chiều!_ Sau này chỉ cần con thích, bất cứ là thứ gì ta cũng sẽ đáp ứng!Tề Yến Thanh cười nhẹ, giọng nói đơn giản nhưng lại mang một sự khẳng định chắc chắn, lời nói kia của hắn, hoàn toàn không phải là nói để cho vui, mà chính là sự thật!Thiên Ân bị sự cưng chiều của hắn làm cho xúc động đến run rẩy. Cô bé cảm thấy người cha nuôi này tuy rằng có chút lạnh lùng đáng sợ, nhưng đối với cô thật ra rất tốt! Cô bé chính là bị cảm giác cưng chiều cùng câu nói hàm ý chỉ cần cô thích, tất cả mọi thứ hắn đều đáp ứng kia khiến cho tâm thần mê luyến. Lúc này cô cảm thấy hắn thật sự giống như thiên thần vậy!Tề Yến Thanh nhìn cô bé, trong mắt hắn lộ ra một tia quỷ dị. Hắn sải bước đến chiếc ghế trong phòng, thong thả ngồi xuống, đôi chân thon dài tuyệt đẹp vắt lên nhau, tạo thành một hình ảnh quyến rũ vô cùng. Cha nuôi thật đẹp, giống như thuốc phiện, dụ hoặc chết Mang đồ của con đến tay hắn gõ nhẹ lên đầu gối, thanh âm trầm thấp mê hoặc, khiến cho Thiên Ân bất giác không trù trừ mà làm leo lên chiếc ghế, xách chiếc vali nhỏ xuống, cẩn thận từng bước đi về phía vali thật sự rất nhỏ, một cô bé 6 tuổi cũng có thể vác dễ dàng, đồ đạc bên trong chắc chắn rất Bỏ tất cả những thứ bên trong vali đặt lên bàn!Thanh âm của cha nuôi dội vào trong Thiên Ân khiến cô bé tỉnh táo. Ánh mắt cô bé thoáng một chút nghi hoặc....Tại sao cha nuôi bất chợt lại muốn xem đồ của mình?Tề Yến Thanh nhìn cô bé, không khó khăn nhận ra sự đắn đo trong đáy mắt trong veo kia. Cử chỉ của hắn nhàn nhã, chẳng có chút khẩn trương....hôm nay hắn đột nhiên rất có hứng thú!_ Bỏ!Một chứ của hắn vang lên, mang theo toàn bộ bá đạo. Áp lực của hắn thật sự khủng khiếp, khiến cho Thiên Ân suýt chút nữa nghẹt thở. Cô bé thật sự không dám trái lời, trước đôi mắt thâm sâu như hàn băng, líu ríu mở chiếc vali của tác rất cẩn thận, từng chút, từng chút một đồ đạc trong vali của cô bé được bày ra trên bàn. Hai chiếc váy cũ, ba chiếc áo cũ, hai chiếc đầm cũ, một tấm thiệp sinh nhật thủ công vụng về, một cái bàn chải đắnh răng nhỏ, một chiếc khăn mặt con, ba đôi tất trắng, và....Động tác tay Thiên Ân đột nhiên run run dừng lại, gò má cô bé cũng từ từ phiếm Yến Thanh hoàn toàn không để tâm đến những món đồ đạc đang được bày ra trên bàn. Ánh mắt của hắn toàn bộ hút chặt vào cô bé, ẩn nhẫn quan sát từng biểu cảm trên gương mặt non nớt ngây ngô như nhấm nháp một thứ mĩ vị tuyệt hảo. Gương mặt phiếm hồng có chút khẩn trương của Thiên Ân khiến trong lòng hắn ngập tràn ý Ta có cho con dừng lại?Giọng hắn vang lên, nghe được cả sự không vừa lòng ở bên trong. Thiên Ân ngước mắt lên nhìn cha nuôi, biểu cảm của cô bé như van Cha nuôi....thứ này....có thể không bỏ ra được không?_ Ta là cha nuôi của con! Con là con gái của ta! Con không nên giấu diếm ta bất cứ điều gì!Tề Yến Thanh nhìn cô bé run run, ngả lưng xuống ghế, một lời nói tước hết mọi hi Tiếp tục!Thiên Ân cúi đầu cắn chặt môi, hai má nóng đến phát sốt....Tiếng sơ văng vẳng trong tai cô." Thứ đồ này tuyệt đối không nên để cho nam giới nhìn thấy! ".Nhưng trước ánh mắt lạnh lùng và khí thế áp bức của cha nuôi, cuối cùng cô bé cũng rơm rơm nước mắt, tự tay lôi ra ba chiếc quần lót trắng tinh, bé Hàm từ nãy đứng ở ngoài cửa quan sát, phía sau nhìn bóng lưng của Thiên Ân đột nhiên căng thẳng, đôi vai run run, mà lại thấy Tề tổng dáng người bá đạo ngồi phía trước, áp bức theo dõi từng hành động, lại thấy cuối cùng Thiên Ân cũng từ từ lôi từ trong vali ra món đồ cuối cùng.....Khi nhận ra thứ cô đang cầm trong tay rút cuộc là gì, gương mặt điềm tĩnh của anh đột nhiên đỏ bừng, anh vội vàng quay lưng đi, không dám nhìn hình ảnh trong phòng, nhịp tim đột nhiên hỗn loạn dị miệng Tề Yến Thanh vẽ thành một nụ cười cao ngạo thỏa mãn, hắn nhìn vật nhỏ run run nắm chặt đồ lót của mình phía trước, gò má phiếm đỏ, khóe mắt âng ấng....thật là một mĩ cảnh động lòng người!_ Đưa cho ta!Hắn chìa những ngón tay thon dài tinh tế về phía cô bé, như ác ma dụ hoặc, muốn lấy đồ lót trong tay cô bé Cái này....cha nuôi....Thiên Ân sợ hãi nắm chặt lấy đồ của mình, xấu hổ đến mức cả chân cũng muốn run Con thật không nghe lời!Tề Yến Thanh ngữ khí ung dung, không giống như đang trách phạt, mà giống như đang nhẹ nhàng......mắng yêu?Những ngón tay hắn đặt ở không trung, tinh tế đẹp đến mê hồn. Chỉ có điều thứ hắn đang muốn tước đi lại là thứ quá riêng tư của cô bé, khiến cho cô bé không tránh khỏi tim đập chân run....Tình huống quái dị này....là sao?_ Đưa!Giọng nói của hắn đột nhiên tăng lên một bậc, khiến cho Thiên Ân giật bắn mình, đôi tay theo bản năng không dám trù trừ lâu hơn, đem toàn bộ đồ lót của mình đặt vào tay ngón tay tinh tế của hắn chạm vào lớp vải mềm mềm trắng tinh. Tề Yến Thanh đem những vật trong tay thu lại, ánh mắt âm trầm nhìn thứ màu trắng tinh khiết sạch sẽ trong tay, đôi mắt hắn tối Ân đột nhiên cảm thấy một khí thế áp bức khác hắn của cha nuôi khiên cho lồng ngực mình giống như có tảng đá đè nặng, gương mặt của cha nuôi tại sao đột nhiên lại trở nên thâm trầm như vậy?Rất lâu sau, Tề Yến Thanh mới lên tiếng, đôi mắt của hắn vẫn không rời khỏi những vật trong tay, giọng hắn khàn khàn, trầm Kính Hàm!_ Tề tổng!Kính Hàm bên ngoài cung kính đáp lời, nghe Tề Yến Thanh phân Yêu cầu hầu gái mang hết đồ đạc cũ của tiểu thư đem đi đốt!_ Dạ!Kính Hàm tuân lệnh, quay người nhanh chóng dời Cha nuôi!Thiên Ân hốt hoảng lên tiếng. Đồ của mình...đốt hết?Tề Yến Thanh vững vàng ngồi trên ghế, khí chất bá vương cao ngạo nhìn Thiên Ân hốt hoảng phản đối, không tức giận mà chỉ đơn giản nhìn cô đó nhẹ nhàng bỏ chân xuống, đứng dậy, trong tay vẫn cầm thứ đồ kia của Thiên dáng cao lớn mạnh mẽ của Tề Yến Thanh phủ bóng xuống Thiên Ân, khiến cho cô bé càng trở nên bé nhỏ. Hắn sải bước đến chiếc tủ quần áo, một tay mở Ân hét lên nho trong treo kín quần áo váy vóc, phải đến hàng trăm bộ đủ màu sắc kiểu dáng, mà cái nào cũng đẹp đến mê hồn, riêng giày cũng có đến cả chục đôi xếp cẩn thận phía dưới; còn có cả nơ cài, hoa vải....Tề Yến Thanh lướt ngón tay trên những bộ trang phục của cô, đơn giản lấy xuống một bộ váy màu trắng ngà sang trọng. Những vân hoa hồng được thêu bằng chỉ bạc chìm trên nền vải, lót lụa sang trọng, đính một bông hồng được xếp tinh tế ở Mặc bộ này!Tề Yến Thanh nói đơn giản và đưa cho Thiên Ân, ánh mắt hẳn nhìn cô bé càng lúc càng sâu Ân đón chiếc váy từ tay cha nuôi, chất vải mềm mại đắt tiền. Cô bé thật muốn thay ngay, nhưng....Sao cha nuôi vẫn ở đây?Tề Yến Thanh đúng là nửa bước cũng không có ý định dời đi, ánh mắt hắn ghim chặt vào cô bé và bộ váy trên tay, biểu cảm rất khó đoán định trong đầu rút cuộc đang nghĩ gì. Thiên Ân siết chặt chiếc váy trong người hơn, trán bắt dầu túa mồ hôi...Không....không phải chứ?Không lẽ...._ Thưa ông chủ! Tiểu thư!Bất chợt một giọng nói nhẹ nhàng vang lên bên ngoài cửa. Thiên Ân giật bắn mình hốt hoảng, hóa ra hầu nữ theo lệnh của Kính Hàm đã lên đến Yến Thanh hít vào một hơi và thở ra rất nhẹ. Đôi mắt hắn di chuyển đến người hầu gái, cả người cô ấy đột nhiên run tự dưng....nhìn ông chủ lại đáng sợ vậy?_ Giúp tiểu thư thay đồ! Những thứ đồ cũ này đem đốt!_ Dạ dạ!Người hầu gái cúi đầu gấp rút nhận lệnh, lại thấy Tề tổng nhét thứ gì đó vào trong túi quần, dáng điệu cao ngạo bước Tề tổng đi qua cô hầu gái, dáng điệu tiêu sái vẻ mặt anh tuấn khiến cho cô gái không khỏi hét lên trong lòng! Thật sự là một người đàn ông khiến cho phụ nữ phải thèm muốn!Tề Yến Thanh quay người sải bước ra khỏi cửa, một mắt cũng không nhìn Ân cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, không khí cũng quay lại với cô... Ánh nắng của buổi sớm tinh sương dịu dàng lướt qua khóm hồng còn ướt những hạt mưa đêm qua, tràn qua thềm nhà gỗ ấm cúng, leo lên chiếc giường rộng mềm mại, soi rọi dáng người thiếu nữ tinh khôi đang nằm ngủ mê man trên làm lay tấm rèm, mang theo hương thơm buổi sáng tràn ngập hương hoa hồng thổi vào phòng ngủ đơn giản đầy nữ Ân nằm yên lặng thiêm thiếp, mái tóc đen dài mềm mại xõa tung tán loạn nổi bật trên tấm ga giường trắng muốt, làn da tươi mát thoáng ửng đỏ, dưới ánh sáng ban mai càng thêm vẻ kiều diễm gợi cảm. Đôi mắt nhắm nghiền, hàng mi dày dặn phủ bóng xuống gò má phiếm hồng, đôi môi hé mở, môi dưới còn lưu lại vết máu khô của vết thương tối Ân nằm trên giường, giọt nước mắt còn vương nơi khóe mi, mi tâm cau chặt lại biểu hiện cho cơn ác mộng đêm qua còn ám ảnh cô cả trong giấc thổi nhẹ nhàng trên làn da như nhung, những sợi tóc bay vương khẽ trên mặt cô, khiến cô trong cơn mộng mị khẽ nhíu mày, xoay người vô thức như muốn tránh né, lại nằm sát gần hơn một bóng hình anh tuấn tà mị nãy giờ yên lặng ngắm nhìn cô ngủ say Yến Thanh đã thức dậy từ rất sớm, trước cả khi những tia nắng bình minh đầu tiên ló dạng nơi phía chân trời xanh thẳm, chiếc đĩa đựng bánh ngọt hắn dùng tạm làm gạt tàn đã đầy tàn thuốc, một điếu xì gà Cohiba cháy dở đang tỏa những làn khói phiêu lãng trong những đầu ngón tay mặc chiếc áo sơ mi mới được thuộc hạ mang đến, ba hàng cúc không được cài để lộ cơ ngực màu đồng nam tính mạnh mẽ mà gợi cảm, tay áo sắn cao để lộ cánh tay rắn chắc, quần âu không cài thắt lưng, giày đã được đi gọn gàng, chân trái co lên, bàn tay với những ngón tay dài tinh tế gác lên đầu gối, chân phải duỗi lười biếng trên giường, mái tóc xõa tung trước trán, gương mặt tuấn mĩ điềm đạm, ánh mắt sâu hút thăm thẳm, đôi môi kiêu bạc khắc nghiệt, dáng diệu ung dung thư thái, bất cần tùy tiện gợi cảm như biểu tượng nam tính thu hút nhất, khiến phụ nữ phải thèm Yến Thanh ngồi bên cạnh ngắm Thiên Ân nép sát vào hắn mà ngủ, hắn rất cao, sải chân duỗi dài qua chiều dài giường của cô, Thiên Ân co người lại, hai tay xếp gọn trước ngực, đầu gối co lên, tư thế ngủ rất đặc trưng của những đứa trẻ khi bị tổn thương, thu mình mắt thâm thúy của hắn ngắm nhìn gương mặt nhu mì của Thiên Ân, ngắm nhìn dáng vẻ dịu dàng thanh khiết, hơi thở khe khẽ. Thiên Ân mặc chiếc sơ mi tối qua của hắn, áo của hắn rất rộng, cô lọt thỏm bên trong, gấu áo dài quá lưng bắp đùi, che đi dáng vẻ xuân thì thiếu nữ tuyệt mĩ, ánh mắt hắn nhìn sâu xuống cổ áo sơ mi, rãnh ngực sâu hút như ẩn như hiện theo từng nhịp thở của tay trái hắn vuốt nhẹ vầng trán, những lọn tóc thẳng mềm mại quấn lấy ngón tay hắn mát lạnh như lụa. Trong giấc ngủ bị quấy rầy, Thiên Ân khẽ cau mày, giọng nói mê sảng khàn khàn vang Ưm....Nước....Tề Yến Thanh nhìn gương mặt nhu mì nhợt nhạt, đôi môi hồng phấn đã bớt phần căng mọng vì thiếu nước, trên làn môi dưới đầy đặn còn rướm máu đã khô vì vết cắn của hắn tối qua, nhớ lại hình ảnh cô một thân ướt nước mềm mại giãy dụa trong vòng ôm của hắn, làn môi mềm dính máu, quá kinh hãi mà ngất đi trong vòng tay cùng thì ngoài việc vớt cô ra khỏi làn nước, lau khô người rồi mặc cho cô chiếc áo sơ mi của hắn, bế cô đặt nằm trên giường thì việc gì hắn muốn làm, cuối cùng cũng không làm!Mà bé con của hắn vì quá sợ hãi mà ngất xỉu, trong lúc mê man còn luôn miệng van xin hắn, nước mắt vô thức chảy dài trên gò tại hắn!Hắn quên mất rằng cô còn non như vậy, một lúc chịu đả kích lớn từ kẻ lão luyện tình trường như Tề Yến Thanh, không bị hắn dọa cho ngất xỉu mới là lạ!Nhưng cũng không thể phủ nhận được rằng, đêm qua sau khi hắn ngắm nhìn cơ thể thiếu nữ thanh thuần tinh khiết, những đường cong mềm mại gợi cảm nảy nở non mịn, hít thở hương thơm tươi mát nồng nàn, và nếm thử đôi môi ngon của Thiên Ân, bên trong hắn bỗng nhiên nảy sinh quyến luyến không dứt có quỷ mới biết, đêm qua nằm cạnh cơ thể tinh khôi tràn đầy sức sống của Thiên Ân, bên trong hắn đã có bao nhiêu khao khát, bao nhiêu dục vọng, bao nhiêu nhẫn nhịn, bao nhiêu dằn vặt để không cướp đi thứ hắn muốn!Bản thân Tề Yến Thanh giống như trẻ nhỏ, lại giống như ông già, cá tính cổ quái rất biết đề cao bản thân, hắn không bao giờ cưỡng ép phụ nữ dưới thân, mà luôn muốn phụ nữ của hắn phải can tâm tình nguyện dâng đã đợi được 12 năm, đợi thêm chút ít thời gian nữa, cũng đâu có sao?Càng chờ đợi dài bao nhiêu, lúc hưởng thụ càng thỏa mãn bấy nhiêu!_ Nước....cho tôi...nước!Thiên Ân mê man, bàn tay nhỏ bé nắm lấy gấu áo sơ mi của hắn, níu rõ Yến Thanh nhìn bàn tay cô nắm lấy áo mình, đầu lông mày hắn khẽ nhướn lên, khuôn miệng khắc nghiệt nhếch lên một nụ cười tà mị, đôi mắt sâu hút của Tề Yến Thanh bao trọn gương mặt khổ sở của Thiên Ân. Hắn khẽ cúi người xuống, khí chất bá đạo mà áp bức, đôi môi mỏng kiêu bạc dụ hoặc tà mị ghét sát vành tai cô, thanh âm trầm thấp như ác ma thì Khát sao?_ Ưm....Thiên Ân lơ mơ khẽ "ưm" một tiếng, mùi hương gỗ tuyết tùng quen thuộc vây hãm cả trong giấc mơ của Nhưng con níu ta chặt như vậy, ta làm sao đi lấy nước cho con?Tề Yến Thanh ghét sát đôi môi cô, hơi thở nam tính của hắn phả lên làn môi run rẩy đáng thương của Thiên Ân khiến cô ngứa ngáy, khẽ cau chặt mày Cha nuôi....con...khát!Thiên Ân vẫn còn trong cơn mê sảng, đôi mắt cô nhắm nghiền, thanh âm khàn khàn lơ mơ, đầu óc không còn tỉnh táo, ngay cả chính bản thân mình nói gì cô cũng không rõ Được! Há miệng ra! Ta cho con uống nước!Thanh âm của Tề Yến Thanh trầm khàn, dụ hoặc mang theo khí thế bá đạo. Thiên Ân theo bản năng khẽ mở đôi môi mình ra, lập tức một cảm giác ấm nóng đèn nén lên làn môi cô run Yến Thanh dùng đôi môi kiêu bạc của mình áp lên làn môi mềm mại của Thiên Ân, làn môi ấm áp, vừa tàn nhẫn vừa bá đạo vừa cắn vừa mút làn môi dưới của cô, đầu lưỡi hắn vươn vào bên trong đảo lộn khoang miệng cô, chẳng phải là một nụ hôn ngọt ngào chào buổi sáng, mà là nụ hôn mang khí thế áp bức tước đoạt của riêng hắn. Tề Yến Thanh chẳng phải đang lấy lòng hay gì, hắn chỉ đơn giản làm cái việc mà hắn đang khao khát mà thôi!Thiên Ân bị nụ hôn quá mức mãnh liệt của cha nuôi làm cho tỉnh giấc, đôi mắt mở to cay xè, đầu óc lơ mơ mãi mới nhận ra người trước mặt, cơ thể lập tức phản ứng, muốn giãy ra khỏi nụ hôn của Cha nuôi...ưm!Tiếng gọi yếu ớt hốt hoảng của Thiên Ân bị khoang miệng của Tề Yến Thanh chặn đứng. Nụ hôn mang theo toàn bộ hơi thở nam tính trần ngập khoang miệng của cô, bàn tay hắn cũng không nằm yên, bắt đầu khẽ vuốt ve lên phần đùi non nhạy cảm của Thiên Cha nuôi...buông con!Thiên Ân dùng hai tay đẩy khuôn ngực nam tính rắn chắc đang áp sát lên người mình, sức nặng của hắn khiến cô ngạt thở. Cô ngửa đầu thành công bứt môi khỏi hắn, quay mặt sang một bên, đôi môi vẫn còn bị thương sưng đỏ. Tề Yến Thanh rời khỏi đôi môi của Thiên Ân, lại cúi xuống cần cổ căng mịn của cô, tham lam mút mạnh. Hắn nhấp nháp làn da nhạy cảm, thưởng thức mạch đập điên cuồng đầy sức sống ở hõm vai cô, vừa liếm vừa mút, để lại một dấu hôn đỏ rực trên làn da trắng mịn của Ân mở to mắt, cần cổ yếu ớt nhạy cảm không chịu nổi sự xâm chiếm có phần tàn nhẫn của Tề Yến Thanh. Cô co người lại, ra sức đẩy hắn ra khỏi người Không được! Cha nuôi!Đêm qua cô đã bị một phen thất kinh đến ngất xỉu, vậy mà buổi sáng ra lại phải chống đỡ với sự xâm chiếm quá đỗi nguy hiểm của cha nuôi. Lúc bình thường mười người như cô còn chẳng phải là đối thủ của hắn, huống chi thời khắc này cô quá yếu ớt, sức lực chẳng mấy chốc tiêu tan bằng sạch, nắm đấm lên thân thể mạnh mẽ của hắn giống như đánh yêu mà Yến Thanh giữ cổ tay đang làm loạn của cô lại, đưa môi lên hôn mạch đập ở phần cổ tay cô, dịu dàng liếm nhẹ. Gương mặt của Thiên Ân phiếm hồng kinh hãi, khóe mắt đã tràn đầy nức nở nhìn hắn, thổn thức Cha nuôi! Tại sao người làm vậy?_ Bé con! Sao lại khóc? Ta đang yêu thương con!Tề Yến Thanh nở nụ cười tà mị, bàn tay vẫn giữ chặt cổ tay của Thiên Ân kéo xuống. Chiếc áo sơ mi rộng của hắn trên người cô sau một hồi co kéo kịch liệt đã lệch hẳn đi, để lộ bả vai trắng mịn, cần cổ thanh mảnh với dấu hôn đỏ chói mắt của Không phải! Cha nuôi! Chúng ta....không thể như vậy!_ Chúng ta vốn dĩ là như vậy!Tề Yến Thanh trầm giọng nói, đôi môi hắn lần nữa cúi xuống. Thiên Ân hốt hoảng quay mặt đi, hét này là loạn luân!Động tác của Tề Yến Thanh dừng lại, hắn nhìn Thiên Ân chảy nước mắt hốt hoảng như một con nai con run sợ, bật âm trầm thấp tà mại của Tề Yến Thanh vang lên trong cổ họng, Thiên Ân lặng người quay lại nhìn hắn, thoáng chốc ngơ nuôi....sao lại cười?Tề Yến Thanh nhìn cô, giống như lời nói vừa nãy của cô đối với hắn là câu chuyện nực cười nhất trên đời!_ Loạn luân?Khóe miệng kiêu bạc cong lên, ánh mắt sâu hút sắc bén xoáy vào đôi mắt trong veo của cô. Thiên Ân thừa nhận rằng cha nuôi rất đẹp, hắn có vẻ đẹp khỏe khoắn mạnh mẽ của một người đàn ông ba mươi tuổi, có sức hút lạnh lùng từng trải của đàn ông bốn mươi tuổi, lại có khí chất bất phàm thâm trầm thành đạt của người năm mươi tuổi,Một vẻ đẹp khiến cho cô mỗi lần nhìn sâu vào, đều đỏ mặt tim Ta với con không cùng huyết thống....Tề Yến Thanh hỏi Thiên Ân, ngón tay lạnh buốt của hắn đặt lên đôi môi mềm mại của cô, khiến cho Thiên Ân run Hơn nữa......cơ thể con....ta còn chưa động tay Tề Yến Thanh đặt lên đùi non của cô, khẽ di chuyển lên cao hơn. Đôi chân của Thiên Ân lập tức co chặt lại, đôi mắt cô hốt hoảng kinh hãi nhìn hắn cười càng lúc càng đáng sợ, giọng nói hắn trầm thấp vang lên bên tai Thì loạn luân ở đâu?_ Nhưng con là...con gái của người! Cha nuôi....người là cha nuôi của con! Chúng ta không thể....Thiên Ân thít chặt chân lại, ngăn bàn tay hắn tiến xa hơn, hai tay cô bám lấy cổ tay đang làm loạn của hắn, liều mạng lắc Tại sao không thể?Tề Yến Thanh cúi thấp xuống hõm cổ cô, hít vào mùi hương lan Nam phi ngây ngất khiến thần trí hắn mê mẩn, lắng nghe tiếng mạch máu cô đập liên hồi mạnh mẽ, tiếng cười trầm thấp của hắn vang Con nên nhớ rằng, đàn ông là loại sinh vật tư bản, nếu như ta bỏ ra một thứ gì, ta phải lấy lại thứ giá trị gấp nhiều lần thứ đã bỏ ra...Đôi môi hắn tiến sát gần hơn, bàn tay hắn giữ lấy chiếc cằm xinh đẹp của cô, ép cô nhìn thẳng vào đáy mắt lạnh lẽo sâu thẳm của hắn, khí thế áp lực khiến Thiên Ân ngừng Ta nuôi con lớn như vậy, mục đích chính là, muốn con trở thành người đàn bà của ta!Nụ cười mang theo hàn ý thâm sâu hiện lên trên khóe miệng kiêu bạc của hắn, càng lúc càng in sâu đậm vào tâm trí Thiên Làm người chỉ nằm dưới thân ta mà rên rỉ!_ Không!Thiên Ân liều mạng lắc đầu, hai tay bịt chặt tai lại, không muốn nghe từng lời Tề Yến Thanh nói, nhắm chặt đôi mắt ướt của mình lại. Người cha nuôi trước mắt giống như ác quỷ, từng bước từng bước kéo cô xuống địa ngục sâu thẳm với hắn, vĩnh viễn không thể thoát khỏi!_ Ông điên rồi!Thiên Ân hét lên, vùng vẫy muốn thoát khỏi áp lực của Tề Yến Thanh, lại bị hắn giữ chặt dưới giường, thanh âm trầm mị áp Điên? Nếu như theo lẽ thường, chỉ cần một câu nói đó thôi, nếu như rơi vào người khác, chắc chắn sẽ có một màn cắt lưỡi như tối qua, nhưng với Thiên Ân, Tề Yến Thanh lại không hề tức giận, chỉ nhàn nhạt nhìn vào gương mặt tái nhợt của cô, nhẹ nhàng lên Vậy thì con, sẽ là người phụ nữ của kẻ điên là ta!Đôi môi hắn lần nữa cúi xuống, giữ chặt lấy tiếng kêu thất thanh của Thiên Ân. Đôi môi mềm mại của Thiên Ân lần nữa bị hắn hung hăng chà đạp, phần thân dưới của hắn áp sát vào đùi cô, đầu óc cô đột nhiên giật nảy lên tỉnh đàn ông nam tính của cha nuôi đã ***** **** từ khi nào, áp chặt vào phần đùi non mịn của Thiên Ân, khiến cho cô đột nhiên cứng đờ, quên cả giãy dụa. Cảm nhận được cơ thể người dưới thân đột nhiên bất động, Tề Yến Thanh nhấc môi khỏi môi cô, quan sát gương mặt kinh hãi lập tức nhận ra vấn mắt sâu thẳm thâm thúy của Tề Yến Thanh đột nhiên sắc bén như thú dữ săn mồi, hắn nhấp nháp nỗi sợ như cuồng phong từng đợt từng đợt phá vỡ tinh thần của Thiên Bé con! Con không biết con càng phản kháng....đàn ông càng hứng thú sao?Những ngón tay lạnh toát vuốt ve gương mặt đẫm mồ hôi của Thiên Ân, ánh mắt cô hoảng loạn nhìn người cha nuôi như quỷ Satan trước Ta đang nghĩ, nếu như con không chịu nghe lời ta, ta có nên mang con....giao cho đám người ngoài kia không?Tia kinh hoàng bật ra trong lòng mắt trong vắt của Thiên Ân. Đầu óc Thiên Ân đột nhiên đội về hình ảnh con gái của Richard tối hôm qua bị một đám vệ sĩ của cha nuôi lỗ mãng chà đạp, toàn thân lạnh toán, run rẩy như một chiếc lá trước Tề Yến Thanh lại thấy gương mặt sợ hãi của cô có biểu cảm quá chân thật, hắn thì chỉ đành thuận nước đẩy thuyền. Ung dung nhàn nhã ngồi thẳng dậy, hắn lại dựa vào giường, tư thế lười biếng như có như không, nửa đùa nửa thật nhàn nhạt lên Biết đâu sau khi trải qua tình dục với đám dã thú đấy, con lại ngoan hơn thì sao?Một câu của hắn thành công đánh úp vào nỗi sợ đang nhen lên như sóng thủy triều trong lồng ngực Thiên Ân, cô vội vàng chồm dậy, nắm lấy bàn tay của hắn, gắt gao cầu Cha nuôi! Con van người! Đừng làm vậy!Nhìn gương mặt lãnh đạm như không quan tâm của Tề Yến Thanh, lại thấy thái độ hờ hững như không hứng thú của hắn, Thiên Ân ngây ngốc sợ đến tái mặt, vội vàng níu lấy áo hắn, khổ sở van Con sẽ ngoan! Sẽ ngoan mà!Ánh mắt thâm thúy của Tề Yến Thanh nhìn gương mặt tái mét của Thiên Ân, cố gắng nén tiếng cười. Hắn chỉ đang đùa thôi, bé con kiều diễm xinh đẹp tinh khiết trong tay hắn, hắn còn chưa được nếm thử, làm sao lại đi giao cho đám thuộc hạ như lang như sói kia. Vậy mà bé con của hắn lại quá ngây thơ, một lời hắn nói ra là tin vội, sợ đến mức máu cũng bị rút sạch tay hắn đặt lên gương mặt bầu bĩnh vã mồ hôi của Thiên Ân, ánh mắt xoáy sâu vào cô, trầm thấp lên tiếng Thật không?_ Dạ thật!Thiên Ân gật mạnh đầu, đối diện với ánh mắt áp lực ấy, cô không dám nói thật sự tin rằng, nếu như lúc này cô chống đối lại hắn, chắc chắn kết cục sẽ vô cùng, vô cùng thê thảm!_ Ngoan!Tề Yến Thanh khẽ cười, buông lời khen, bàn tay hắn mân mê viền môi mềm mại của Thiên Ân, dịu giọng Ngoan là sẽ được thưởng!Những ngón tay thon dài lạnh toát của hắn giữ lấy cằm cô, kéo Thiên Ân lại gần. Cô nhắm chặt mắt lại, đôi môi lần nữa lại bị phủ bởi làn môi kiêu bạc nóng ẩm của hắn. Cô khép chặt miệng, tay cũng nắm chặt lấy ga giường, chịu đựng nụ hôn Yến Thanh cảm thấy người bên cạnh như khúc gỗ, đôi môi hắn khẽ bứt ra khỏi môi cô, lại nghe tiếng thở ra khe khẽ của Thiên Ân....Bé con này sợ đến mức nín cả thở!Hắn chạm tay vào vết thương trên môi cô, trầm giọng Còn đau không?Thiên Ân lắc đầu, lập tức cảm giác ngón tay hắn ấn mạnh vào vết thương trên môi cô, một trận đau đớn nhói lên khiến cho Thiên Ân nhíu chặt mày Yến Thanh bật cười....bé con này cũng biết nói dối đấy!Cảm thấy bàn tay rắn chắc của cha nuôi khẽ buông bản thân mình, Thiên Ân thở phào. Lại nhận thấy ánh mắt của cha nuôi nhìn xoáy vào cổ áo sơ mi lỏng lẻo của mình, cô vội vã dùng tay kéo lại chiếc áo sơ mi nhàu nát trên người, co chặt chân lại, trước ánh nhìn sỗ sàng của cha nuôi, cô không muốn lộ ra bất kì tấc da thịt nào Yến Thanh nhìn Thiên Ân đột nhiên lại che che đậy đậy, khóe mắt tràn đầy ý cười, hắn nhìn gò má phiếm đỏ của Thiên Ân, thong thả Tối hôm qua ta tự tay tắm rửa mặc áo cho con, điều gì nên thấy cũng thấy hết rồi, con còn che đậy điều gì với ta?Thiên Ân đỏ bừng mặt, những lời của cha nuôi dội vào tai cô lùng bùng, ánh nhìn ấm ức len lén không dám trực tiếp đối diện hắn, chỉ cắn răng che dấu cơ thể đe dọa của hắn vẫn còn lẩn khuất trong tâm trí, Thiên Ân cũng không dám hành động lỗ mãng, trước mắt, là thuận theo ý hắn, rồi từ từ sẽ tìm cách chạy trốn!Mà người cha nuôi bên cạnh lại đang quan sát cô bằng ánh mắt thâm thúy vô cùng, tiếng cười trầm thấp khẽ vang lên...Được bé con! Tất cả....sẽ như ý con muốn! Tề Yến Thanh ung dung ngồi trên ghế da xe hơi, không gian không rộng lớn sang trọng bằng xe riêng của hắn, nhưng vẫn được liệt vào dòng xe cao cấp. Kính Hàm vốn dĩ là người làm việc lúc nào cũng đặt hiệu quả lên hàng đầu, chiếc BMW X7 thuộc dòng SUV anh đang sở hữu thể hiện phần nào tính cách của chủ nhân, động cơ mạnh mẽ, thiết kế vững chãi cứng cáp, và đặc biệt hữu Yến Thanh nhàn nhã rút từ trong túi áo ra hộp xì gà Cohiba cao cấp, đầu ngón tay thon dài đẹp đẽ lựa một điếu thuốc đưa lên khuôn miệng mỏng kiêu bạc. Một đốm lửa đỏ rực nhảy múa trên chiếc zippo, Tề Yến Thanh quen thuộc mở gạt tàn thuốc được gắn thêm trên cánh cửa xe, mặc dù Kính Hàm không hút thuốc, nhưng Tề Yến Thanh lại thích xì gà Cohiba, nên trong xe riêng của Kính Hàm trang bị thêm cả gạt tàn và không lúc nào thiếu bật thuốc lá thơm ngào ngạt tràn ngập không gian, Kính Hàm ấn nút cho cửa sổ bên cạnh Tề Yến Thanh mở ra một chút, hơi lạnh đêm khuya tràn vào trong xe mát rượi. Tề Yến Thanh thoải mái hút thuốc, đôi mắt hắn hướng ra ngoài cửa xe, thong thả ngắm cảnh đêm huyền hoặc, thanh âm trầm thấp khàn khàn vang lên, êm ái rất dễ khiến người nghe say Lâu rồi không ngồi xe của cậu, cảm giác vẫn rất dễ chịu!_ Người Đức sản xuất ra những chiếc xe an toàn nhất thế giới thưa Tề tổng!Kính Hàm nhẹ giọng giải thích, bàn tay đẹp đẽ của anh khẽ xoay nhẹ vô lăng, chiếc BMW rẽ sang một trục đường khác, êm ru di chuyển trên Tiểu Mã sao rồi?Tề Yến Thanh nhẹ giọng hỏi, làn khói bạc theo thanh âm tỏa ra quyến rũ hấp dẫn. Ở con người hắn lúc nào cũng toát ra khí chất quý tộc lãnh đạm, thầm trầm nhàn nhạt, khi hút thuốc lại càng bí ẩn thu hút, khiến cho hắn giống như một bậc vương giả tràn đầy quyền Ngón tay bị chặt nối lại được rồi ạ!_ Tốt!Tề Yến Thanh ngả người ra nệm ghế, những ngón tay cởi chiếc cúc áo khoác. Vạt áo comple trượt xuống trên bắp đùi săn chắc thon gọn, để lộ ra thân hình mạnh mẽ cường tráng trong lớp áo chẽn bó sát, cúc cổ áo sơ mi trắng để mở, lộ ra làn da màu đồng mạnh mẽ nam khuôn viên tổ chức Phi Điểu của hắn có một tầng chuyên biệt được trang bị các trang thiết bị y tế hiện đại giống như một bệnh viện tư nhân. Bất cứ thành viên nào của tổ chức cũng đều được chữa trị tại đó, bác sĩ, y tá và điều dưỡng đều có tay nghề rất cao, đừng có nói đến một ngón tay, kể cả là cánh tay nếu như được đưa tới kịp thời, cũng có thể nối liền Yến Thanh im lặng hút thuốc, lâu lắm rồi hắn mới có những phút giây thảnh thơi như vậy, tâm trí hắn trôi dạt về phía Bạch trà thành, hình ảnh của Thiên Ân hiện lên long lanh như ánh trăng in dưới mặt nước, ánh mắt hắn càng thêm âm trầm....Tề Yến Thanh đốt thuốc nhiều hơn, chẳng mấy chốc không gian hắn ngồi tràn ngập khói xì gà bàng Hàm nãy giờ lặng lẽ quan sát Tề Yến Thanh qua gương chiếu hậu, lần đầu tiên anh đọc được nét ưu tư rõ rệt trên gương mặt của hắn. Ánh mắt sâu thẳm không thể đoán được tâm tư của Tề Yến Thanh như tối thẫm lại, điếu thuốc liên tục di chuyển từ ngón tay đến đôi môi hắn như một chuyến bay khứ hồi gấp tia phức tạp khẽ hiện lên trong mắt của Kính Hàm, thanh âm dễ chịu của anh vang lên phá vỡ bầu không khí tĩnh Ngài đã cho tiểu thư biết hết mọi chuyện chưa?_ Con bé biết được những chuyện nên biết!Tề Yến Thanh nhẹ giọng trả lời, ánh mắt vẫn không nhìn Kính Hàm, trầm mặc hun hút, âm trầm lạnh Công chuyện tôi nhờ cậu làm tới đâu rồi?_ Thuộc hạ vẫn đang tiếp tục điều tra! Nhưng đối phương hoàn toàn không phải là tự phát, việc phóng hỏa đốt cô nhi viện hoàn toàn là chuyện đã được tính toán cẩn thận. Mọi dấu vết cũng đều được xóa sạch sẽ! Muốn điều tra ra, cần phải có thêm thời gian! Nhưng theo thuộc hạ nghĩ, việc này rất có thể liên quan đến tổ chức B!_ B.....!Tề Yến Thanh nhẹ tênh lên tiếng, thanh âm vang lên không cao không thấp, mang theo sự tính toán rất cẩn là tổ chức thiên địch của Phi Điểu từ thời Phi lão gia. Sau đợt thanh trừng năm đó, Tề Yến Thanh cũng thừa cơ quét sạch cơ quan đầu não của tổ chức B, nhưng đáng tiếc lại không thể tóm ra được tên trùm đứng đằng sau. Tổ chức B vẫn âm thầm hoạt động, thoắt ẩn thoắt hiện như bóng ma, luôn rình rập thừa thời cơ tấn công tổ chức Phi sao tổ chức B lại tìm đến cô nhi viện đã nuôi dưỡng Thiên Ân? Đằng sau vụ việc này có âm mưu gì?Tề Yến Thanh âm trầm suy nghĩ, tách biệt trầm lặng. Mi tâm đẹp đẽ khẽ nhíu lại, ánh mắt đột nhiên di chuyển đến dấu răng còn in trên mu bàn tay hắn một mảng xanh tím, thân mình đột nhiên toát ra hơi thở nguy hiểm cứng Hàm nhìn Tề Yến Thanh, trong lòng suy nghĩ một chút....thanh âm cung kính vang Đến khách sạn Le Miel chứ ạ?Hình dáng cao ngạo của Tề Yến Thanh in qua gương chiếu hậu. Kính Hàm thấy hắn tĩnh lặng một chút, rồi đơn giản gật đầu. Anh tăng tốc độ, chiếc xe mạnh mẽ lao vút đi trong đêm.****Khách sạn Le Miel. Đêm sâu huyền sạn Le Miel nằm trong tổ hợp sáu khách sạn đẳng cấp 6 sao được tập đoàn Tề thị đầu tư. Khách sạn gồm 28 tầng và 202 phòng tiêu chuẩn, xây theo hình vương miện, ở giữa là một bể bơi rộng lớn hơn 500 m2, từ trên cao nhìn xuống giống như con mắt của đại dương giữa lòng thành phố. Khách sạn theo lối kiến trúc hiện đại Châu Âu, hai tầng trên cùng là phòng Tổng thống, giá nghỉ dưỡng thuộc vào hàng đăt đỏ bậc nhất thế Yến Thanh ngả lưng và ghế bành, đôi mắt âm trầm ngắm nhìn ban công, ngắm nhìn trời đêm trên đỉnh cao vút vời vợi, trên người mặc độc một chiếc áo choàng tắm, làn da mầu đồng còn dính những giọt nước, vòng ngực cường tráng mạnh mẽ mê người, gương mặt cao ngạo tuấn mỹ dưới ánh đèn càng thêm mê chậu nước nóng ấm thơm nồng mùi rượu thuốc được một đôi tay mềm mại cung kính đặt dưới chân hăn. Đôi tay như nước chân thành đêm đôi chân của hắn ngâm vào bên trong. Làn nước ấm áp cùng rượu thuốc đặc biệt thấm qua da thịt, khiến cho mi tâm hắn giãn con gái có thân hình mảnh mai tiêu chuẩn, mái tóc xoăn nhẹ như sóng nước màu hung hạt dẻ xõa xuống gương mặt ngoan ngoãn hiền dịu. Động tác đôi tay rất cẩn thận dịu dàng, chân thành giúp hắn xóa bóp Yến Thanh hít vào một hơi và thở ra nhàn nhạt, lẳng lặng nhìn người con gái ngoan ngoãn quỳ dưới thảm xoa bóp chân giúp hắn. Đôi tay cô rất thuần thục, giống như đã làm việc này rất nhiều Rượu thuốc em mới đổi loại mới. Loại này có tác dụng thông kinh hoạt lạc, giúp thư giãn tinh thần rất âm nhẹ nhàng vang lên, ánh mắt ngước nhìn hắn mang theo vẻ đáng yêu nhìn Yến Thanh nghiêng đầu nhìn cô, những ngón tay lạnh lẽo đỡ lấy mái tóc vẫn còn ướt nước rủ xuống, bộ dạng lười biếng tận hưởng sự phục vụ tận tình của cô tà mị quyến tay nhỏ bé tỉ mẩn mát xa cho hắn, đến khi cảm nhận nước trong chậu đã sớm nguội bớt, cô trải khăn trắng ra bên cạnh, nâng chân hắn đặt lên lau thật khô, sau đó đứng dậy bê chậu nước cùng khăn ẩm rời Yến Thanh nhắm mắt thư giãn, rất nhanh sau cảm nhận được đôi tay thơm ngát còn vương mùi rượu thuốc nhàn nhạt khẽ giúp hắn mát xa thái dương. Mi tâm hắn khẽ giãn ra, tuy rằng gương mặt còn lãnh đạm, nhưng cũng thả lỏng rất Công việc của anh ở London không được thuận lợi sao?Thanh âm nhẹ nhàng vang lên, mang theo thâm tình ân Sao lại hỏi vậy?Tề Yến Thanh không mở mắt mà chỉ nhàn nhạt hỏi, tận hưởng những ngón tay mềm mại âu yếm bóp đầu cho hắn. Lại nghe thanh âm tràn đầy quan tâm nhỏ nhẹ bên Từ lúc về khách sạn đến giờ, anh chẳng nói một câu, sắc mặt cũng không được tốt!Tề Yến Thanh từ từ mở mắt ra, bàn tay to lớn của hắn vươn lên chạm vào bàn tay nhỏ nhắn kia, kéo cô vòng qua trước mặt. Người con gái dịu dàng quỳ xuống trước mặt hắn, thân mình mềm mại tựa vào đôi chân thon dài rắn chắc, bàn tay khẽ đan vào những ngón tay hắn âu yếm. Tề Yến Thanh lãnh đạm nói một câu, đáy mắt lạnh lùng nhưng cũng thả lỏng đi rất Đừng nghĩ nhiều!Bàn tay hắn nâng gương mặt cô lên, ngón tay ve vuốt đôi môi căng mọng đỏ ửng, ánh mắt hắn dừng lại ở khe ngực sâu hút như ẩn như hiện trong lớp áo ngủ đen quyến rũ, lòng mắt hắn tối Lâu nay không đến thăm em, có tủi thân không? Uyển Yên?Giọng nói hắn âm trầm vang lên, nhàn nhã lãnh đạm hỏi một Yên nhẹ nhàng như nước ôm lấy chân hắn, tựa chiếc cằm xinh đẹp vào đầu gối hắn, ánh mắt mong chờ mang theo vẻ dễ thương ngoan ngoãn, thanh âm trong trẻo lay Em cho dù có cô đơn, nhưng cũng không hề có một chút tủi thân. Chỉ cần anh vui lòng, điều gì em cũng chấp nhận!Bàn tay hắn vuốt ve cánh môi mềm mại kia, thuận tiện đem ngón cái bỏ vào trong miệng cô. Uyển Yên rất nghe lời, trực tiếp mang đầu ngón tay của hắn ngậm vào miệng, đầu lưỡi xinh đẹp nhẹ nhàng quấn lấy, ngoan ngoãn mút Yêu anh đến thế sao?Tề Yến Thanh nhẹ giọng hỏi Uyển Yên, ngữ khí bình đạm, nhưng đáy mắt hắn sớm đã tối Em yêu anh! Vì anh em sẵn sàng làm mọi thứ, kể cả cái chết! Em trọn đời trọn kiếp là người của anh!Đầu mi tâm của Tề Yến Thanh nhíu lại, ánh mắt hắn lãnh đạm mà sắc bén, bàn tay đang ve vuốt gương mặt của Uyển Yên bỗng buông ra, tóm lấy cánh tay thon, trực tiếp kéo cô đứng lên, ném lên ghế váy lụa mỏng manh trên cơ thể thiếu nữ mềm mại bị hắn một đường xé váy lụa ren bị xé rách vang lên chói tai. Uyển Yên quỳ trên ghế bành rộng, thân mình mềm mại như nước, tấm lưng thon thả trắng mịn phô bày trước mặt Tề Yến Thanh. Ánh mắt hắn xao động, bàn tay thuần thục ve vuốt thân thể phụ nữ không chút che đậy, sờ lên bộ ngực mềm mại đẫy đà, hưởng thụ ấm áp non Á....Yến Thanh!Thân thể Uyển Yên run rẩy kích động, dưới bàn tay sờ soạng phong tình, hai điểm nhỏ bé đã sớm cứng căng. Mùi hương nam tính mạnh mẽ, còn có cánh tay rắn Yến Thanh....Uyển Yên chủ động rên rỉ, nhiệt tình gọi tên hắn. Điểm nhỏ cưng cứng trên ngực bị ngón tay hắn se vuốt, cảm giác tê dại khiến thân thể cô vặn vẹo, bờ mông chủ động hầu hạ, chạm vào vật nam tính đầy kiêu hãnh của Yên đã ở cạnh Tề Yến Thanh ba năm, là người đàn bà ở bên cạnh hắn lâu nhất. Cô biết trên giường, Tề Yến Thanh thích gì ghét gì, muốn gì cần gì. Bên cạnh hắn, cô có thể cùng hắn hoan ái cuồng dã, nhưng không thể ngủ cạnh hắn, cũng không thể cùng hắn hôn môi!Tề Yến Thanh vốn dĩ rất lạnh nhạt, phụ nữ ở bên cạnh hắn có thể sủng, nhưng không thể yêu. Hắn rất ít khi để phụ nữ chạm vào người hắn, thậm chí có phụ nữ khi hầu hạ hắn còn bị trói tay lại. Uyển Yên là ngoại lệ, nhưng cô cũng không dám vượt quá thân phận, hôn môi thì càng không, ngoan ngoãn nghe lời như vậy, mới có thể ở cạnh hắn ba năm!Bàn tay to lớn của hắn lần xuống eo thon thả, vuốt ve bờ mông căng tròn. Uyển Yên chủ động đong đưa eo hông, để mặc cho bàn tay hắn mặc sức đùa tay hắn lần xuống sự nữ tính giữa hai chân cô, cảm nhận qua quần lót nơi đó đã sớm ướt một mảng, ngón táy hắn kéo quần lót cô sang một bên, chạm vào nơi mềm mại mọng Á....Yến Thanh....Uyển Yên run rẩy, nhiệt tình đong đưa cơ thể mềm mại như nước. Ánh mắt phong tình vạn chủng len lén nhìn hắn, đôi môi hồng nộn hé mở đồ Yến Thanh kéo quần lót ướt đẫm của Uyển Yên sang một bên, vật nam tính kiêu ngạo của hắn đặt ở cánh hoa ấm áp mềm mại, thanh âm trầm khàn quyến rũ vang Tự động đi!Uyển Yên nghe thanh âm mê người như mệnh lệnh, bàn tay lập tức ôm chặt lấy vai ghế, cắn răng đem vật nam tính to lớn của hắn nuốt lót ren mỏng manh không được kéo xuống, giờ đây lại giống như gông cùm trói cặp đùi thon thả của Uyển Yên lại, tạo thành tư thế khép chặt. Vật nam tính to lớn quá sức kia nhét vào, khít khao ma sát nơi non mềm, khiến cho Uyển Yên run rẩy không ngừng, nóng rẫy cắn răng tiếp nhận thể cô là hắn dạy dỗ ba năm, nhưng mỗi lần hoan ái đều khó tiếp nhận sức mạng to lớn khủng khiếp của hắn. Cô đem vật nam tính cường hãn nuốt vào, toàn thân run rẩy tê Yến Thanh....người ta chịu không nổi....Uyển Yên nũng nịu rên xiết, thanh âm ngọt ngào lấy lòng. Cơ thể nữ tính mềm mại như rắn nước, chủ động nhiệt tình hầu hạ hắn, thân mình quỳ giữa hai chân hắn, phô bày ra dáng vẻ hèn mọn như nữ hầu phục vụ chủ rên rỉ kiều mị của Uyển Yên vang lên nức nở. Tề Yến Thanh nhìn thân mình đong đưa đẹp mắt dưới thân, ánh mắt thất thần đột nhiên lại hiện ra gương mặt nhu mì, ánh mắt bi thương và nụ cười nhẹ tênh của Thiên thể thiếu nữ dịu dàng căng tràn sức sống, mang theo vẻ thanh xuân trong sáng của tuổi trẻ. Tề Yến Thanh cơ hồ còn ngửi thấy hương lan Nam phi tinh tế thơm mát, bên tai vang lên tiếng khóc bất lực đau đớn của cô...Ánh mắt hắn ngập tràn hình ảnh Thiên Ân trong bộ váy trắng tinh khiết, mái tóc đen dày mềm mại như lụa, đôi mắt to tròn trong vắt như ngọc phỉ thuý, chất chứa quật cường mạnh mẽ, cùng sợ hãi e dè của cô...Hắn thất thần nhớ đến hình ảnh cô quỳ dưới chân hắn cầu xin, bên tai văng vẳng tiếng cô nức nở....Ánh mắt hắn tối thẫm lại, thâm tâm chợt như hỗn loạn, máu nóng trào lên trong huyết quản, dục vọng trong cơ thể Uyển Yên cứng đến trướng nữ bên thân hắn, tất cả đều là cam tâm tình nguyện, đem thân dâng hiến. Hắn chưa bao giờ nghĩ tới chủ động cưỡng ép ai, thế mà đêm nay không ngờ lại nói đến hai từ " cưỡng bức "!Mà hắn thừa nhận, lúc đó hắn thật tâm nghĩ đến chuyện đó thật!Sở dĩ đêm muộn còn rời khỏi biệt thự, là bởi vì sợ rằng đêm nay mà ở cùng phòng với cô, hắn sẽ không nhịn được mà làm như vậy!Tề Yến Thanh cá tính cao ngạo kỳ quặc, hắn luôn muốn phụ nữ phải chủ động hầu hạ hắn, với cô khát vọng đó lại càng mãnh liệt. Hắn cứ đứng giữa ranh giới nửa muốn cưỡng cô nửa muốn để cô chủ động, chưa bao giờ vì chuyện giường chiếu lại khiến hắn tốn nhiều tâm ý đến thế!Đầu óc lơ đễnh tưởng tượng đến dáng vẻ Thiên Ân nếu bị cường hãn sẽ ra sao.... Gương mặt nhu mì mà xa cách, sợ hãi, kinh hoàng của cô.... Dục vọng của hắn gần như phát hoả!Bàn tay hắn đột ngột nắm lấy eo thon của Uyển Yên, dùng sức cuồng dã mà hung hăng áp chế. Cảm giác vật nam tính của hắn đột nhiên cứng đến đáng sợ, Uyển Yên hít lạnh một hơi, nỉ non khóc Á! Yến Thanh....lớn....lớn quá.....!Tề Yến Thanh không chút lưu tình, dồn dập ra vào cơ thể mềm mại của Uyển Yên. Cảm nhận được phần nữ tính mềm mại của cô đột ngột co thắt lại, ôm ấp hút lấy hắn, thân thể cô cũng vặn vẹo run rẩy, tiếng hét chói A....Yến Thanh...em sướng chết mất....!Uyển Yên bị sóng tình ập tới ngất ngây, nơi nữ tính trải qua cực cảm lại càng trở nên nhậy cảm, đỏ ửng lên. Mà vật nam tính của hắn vẫn không hề thay đổi, một lần lại một lần dồn dập khiến cô không thể tiếp nức nở của Uyển Yên bị hắn điên cuồng dày vò vang lên không dứt. Uyển Yên bám chặt tay vào thành ghế, cầu xin tha thứ. Cả thân mình ướt đẫm mồ hôi, nhuốm màu tình dục hồng ái dòng dã dằng dặc không ngớt, Uyển Yên dưới thân hắn trải qua kích tình không dưới bốn lần, đến khi cơ thể mềm nhũn vô lực, cổ họng khàn cháy vì la hét, nơi bị ra vào đỏ lựng sưng húp lên, Tề Yến Thanh mới trầm thấp gầm nhẹ, thoả mãn phóng lần hoan ái, đều khiến cho phụ nữ sức cùng lực kiệt, toàn thân đẫm mồ hôi, ý thức vì tình dục mà mê muội, hắn mới tạm thoả Yên nằm vắt trên sô pha, ánh mắt vì tình dục mà mờ mịt. Nhìn Tề Yến Thanh thắt lại đai áo choàng, không giàn còn thấm mùi tình dục hoan ái, mà gương mặt hắn lại lạnh lùng tà mị, thân hình quyến rũ anh tuấn, đẹp như tài tử Tây phương tràn hơi nguy hiểm. Uyển Yên cũng như những người phụ nữ khác, biết rõ hắn chỉ sủng, không yêu, mà vẫn lao đầu vào như thiêu thân gặp lửa, nguyện vì hắn mà thề sống chết, nguyện vì hắn mà chìm đắm trầm viên thuốc được ném lên người Uyển Yên. Tề Yến Thanh lãnh đạm buông một Uống đi!Uyển Yên nhìn viên thuốc nhỏ màu trắng, ánh mắt thoáng vẻ đau xót. Nhưng nhìn vào ánh mắt thâm trầm như hồ sâu, tĩnh lặng âm trầm, thân mình uy quyền cường thế, không dám hé răng, nhắm mắt mang thuốc nuốt Phòng tuỳ em sử dụng, muốn gì cứ trực tiếp gọi người yêu cầu, thẻ để lại cho em! Mã số vẫn vậy!Tề Yến Thanh rút tấm thẻ bạch kim trong ví da đặt trên bàn, lại thấy eo hông hắn bị một vòng ôm mềm mại ngọt ngào giữ lấy. Uyển Yên tựa mặt vào tấm lưng mầu đồng cường tráng, nũng Ở lại với em được không?Tề Yến Thanh vỗ nhẹ lên cánh tay Uyển Yên, cô biết ý buông cánh tay ra, bước đến tủ mang quần áo sạch đến cho hắn, ánh mắt tủi thân nhìn hắn chua Yên làm tình nhân của hắn ba năm. Ba năm hoan ái cùng hắn, kịch liệt đến mức nào, cuối cùng hắn vẫn rời đi. Từ trước đến nay chưa từng ngủ cùng phụ nữ. Tề Yến Thanh là kim chủ của cô, so với phụ nữ khác cô cũng coi như gần gũi hắn nhất, vậy mà ba năm hắn vẫn lãnh đạm như lần đầu, hoan ái xong lập tức dời đi, để lại cho cô kích tình nồng nhiệt, mà tâm can trống rỗng!Uyển Yên cài cúc cổ tay cho hắn, ánh mắt từ lúc đầu đã luôn chú ý đến vết thương trên tay hắn. Nhìn đi nhìn lại vẫn là dấu răng, khiến cho cô từ đầu đã cảm thấy hoảng sợ...Ai dám cả gan cắn hắn?Trước nay thân thể của hắn bất kì ai đều không được động vào, hoặc có thể nói, chưa ai động vào mà còn toàn nhìn vết thương bầm trên tay hắn, Uyển Yên không nhịn được khẽ khàng hỏi Tay anh sao lại bị thương?Tề Yến Thanh nhìn vết thương đã lành miệng trên tay mình, đôi mắt lơ đễnh lại ngập tràn bóng hình quật cường phản kháng của Thiên Ân, trong lòng đột nhiên xao Yên sững người nhìn gương mặt hắn đột nhiên hiện lên nét dịu dàng thoáng chốc. Tề Yến Thanh lại khôi phục vẻ lãnh đạm. Hắn vỗ nhẹ lên gò má cô, bình lặng nói. Cha mẹ cô mất khi cô mới chỉ là một đứa trẻ sơ sinh, được gia đình khác đón về nuôi nấng, chăm sóc yêu thương như con ruột. Rồi trước sinh nhật 5 tuổi, tai họa ập đến. Gia đình cha nuôi bị họa sát thân. Cô khi đó trốn dưới gầm giường, sợ tới mức ngất xỉu. Đến khi tỉnh lại, cô mới nhận ra mình đang ở trong bệnh viện, màu trắng đến lóa mắt….Lại một lần nữa cô lại trở thành cô nhi! Đến năm 6 tuổi, khi đang ngồi trong giáo đường tại cô nhi viện, thì đột nhiên một bóng người xuất hiện bên cạnh. _ Từ giờ ta sẽ là cha nuôi của con ! Hắn đã nói như thế, giọng nói lạnh nhạt, không chút cảm xúc. Và rồi, đến khi cô phá kén hóa bướm, người cha nuôi đó lại nhẫn tâm cưỡng đoạt cô. _ Người phụ nữ như cô ! Vĩnh viễn phải chịu đựng đau khổ ! Muốn rời xa ta....chỉ có chết! Người cha nuôi trên danh nghĩa như ác ma đáng sợ, triền miên trói buộc âm thầm hàng đêm....Liệu cuộc đời nghiệt ngã của cô sẽ ra sao? **** Ngôn tình hiện đại, bá đạo tổng tài, cha nuôi - con gái, Cao H. Tác giả Thư Kỳ Tác phẩm khác đã phát hành Tổng tài tàn khốc Đoạt Ái Thể loại Bá đạo tổng tài, NTR, Cao H, Hiện này do Thư Thư Kỳ cho phép NovelToon đăng tải, nội dung chỉ là quan điểm của bản thân tác giả, không thể hiện lập trường của NovelToon

tổng tài tàn khốc dưỡng yêu